Hiển thị các bài đăng có nhãn #thinking. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn #thinking. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Cảm nhận về phim ảnh


Tôi ít khi viết bài review phim, vì tuy là tôi xem phim rất nhiều, nhưng tôi tự biết là khả năng cảm thụ nghệ thuật của tôi rất “rẻ tiền”, tôi chỉ thích phim hành động dồn dập, hiệu ứng tá lả, xem xong là… xong, ra khỏi rạp là quên. Vì tôi nghĩ đơn giản, trong cuộc sống quá nhiều cái phức tạp làm mình phải suy nghĩ rồi, đến xem phim giải trí mà cũng phải vướng vô mấy cái bi lụy, éo le của mấy em nhân vật trong phim chi nữa cho nhức đầu.

Tôi viết bài này cũng không phải để bình phim, mà đơn giản vì tôi thấy thích các phim này, và chúng sẽ giúp chung ta thu về nhiều bài học, những khoảnh khắc của thành công và thất bại, và nhắc nhở chúng ta về tiềm năng và những khuyết điểm của bản thân.

-

Đầu tiên là phim 3 idiots. Nếu bạn đang bắt đầu những năm tháng ngồi trên giảng đường, bạn nên xem 3 idiots, nếu bạn đã trải qua giai đoạn này, hãy chuẩn bị cười nắc nẻ rồi lại khóc nức nở khi thấy lại mình trong bộ phim này. 3 Idiots không thể trở thành một bộ phim nổi tiếng, giành oscar hay được biết đến rộng rãi, nhưng nó có thể thay đổi cách nhìn cuộc sống và cách sống của bất kì một ai đó, những ai đã một lần đến với câu chuyện 3 chàng ngốc. Xem để sống lại khoảng thời gian đi học của mình, có nụ cười và cả nước mắt.

Đời người không có giai đoạn nào đẹp hơn thời sinh viên, cái thuở lông bông bước vào đời đầy thú vị nhưng cũng đầy âu lo. 3 idiots vẽ lại một thời kí ức vàng son của mỗi người, trong mỗi tình tiết của bộ phim, chúng ta như lại thấy chính mình của ngày xưa, những năm tháng học xa nhà, những khi “cháy túi” lúc cuối tháng, những lo âu ngày thi cử.

Chỉ có vài nhân vật trong suốt chiều dài phim, nhưng đã thể hiện được rất nhiều mặt trong cuộc sống hiện đại, những số phận rất giống sinh viên Việt Nam. Bộ phim được kể từ hồi ức của anh chàng Farhan – anh chàng từ thuở được sinh ra đời, và vì mang giới tính nam, anh đã được cha mình “đóng mác” ngay từ khi còn chưa biết gì rằng anh sẽ trở thành một kĩ sư. Con đường mà Farhan sẽ đi đã được “đóng đinh” như thế, dù rằng anh vẫn say mê chụp mọi hình ảnh trên con đường anh đi, vẫn lặng lẽ chấp nhận những con điểm thấp, vẫn vô tư đi tiếp con đường mà anh không biết sẽ dẫn đến đâu. Farhan chính là đại diện cho phần lớn học sinh lớp 12 hiện nay đang phải chịu sức ép từ bố hoặc mẹ, buộc phải đi theo một con đường không yêu thích.

Như Raja do học dưới áp lực của gia đình, cậu luôn sợ hãi về tương lai, sợ hãi gánh nặng trên lưng, luôn cắm đầu vào học những kết quả lại chẳng như mong muốn. Cậu đã cố gắng hết sức, mà kết quả học vẫn không như ý muốn. Trượt đại học, bạn nghĩ rằng cánh cửa cuộc đời đã đóng sập lại trước mắt. Đổ vỡ trong chuyện tình cảm, bạn cảm thấy trái tim mình dường như đã chết. Thất nghiệp, nhận lấy một vài thấy bại, bạn nghĩ rằng tương lai của mình vậy là chấm hết. Có hai lựa chọn cho bạn trong hoàn cảnh đấy:  Quên nó đi và đứng dậy bước tiếp; hoặc giữ mãi nó trong lòng để rồi chết chìm trong cái mớ bòng bong cảm xúc và không bao giờ ngóc nổi đầu lên để quan tâm xem tương lai của mình sẽ như thế nào. Vấn đề là chúng ta vẫn phải sống. Và trời ngoài kia vẫn xanh, dù cho cuộc đời bạn có đen tối đến đâu đi nữa. Vậy thì cớ gì mà chọn nỗi buồn chứ không niềm vui? Chính thái độ mới quyết định cuộc sống của bạn.

Có cả một Chatur, một kẻ học như vẹt, biết tất cả nhưng chẳng hiểu gì, sẵn sàng “im lặng 18 tiếng mỗi ngày” để học bài mà tìm con điểm cao. Rancho từng nói 4 năm tại trường đại học sẽ giết chết 40 năm tiếp theo của cuộc đời bạn. Điều đó đúng với “Kẻ im lặng” Chatur. Và có thể, là đúng với rất nhiều người trẻ. Nhiều người trẻ đang hướng tới một thứ mục đích “ảo”. Chúng ta chạy theo số đông, và mơ ước mơ của số đông, chứ không phải ước mơ của chính bản thân ta. Chúng ta đang mơ những thứ có thể làm, những thứ dễ làm chứ không phải những thứ mà chúng ta muốn làm.

Có thầy hiệu trưởng Vi-ru khắc nghiệt trong bài nói chuyện với tân sinh viên:  đời là một cuộc đua, chỉ có kẻ đứng đầu mới được tính đến. Con người cũng như những con chim cu cu, vừa ra đời là đã phải biết tranh thủ đá những cái trứng khác ra khỏi tổ để mà sinh tồn. Rancho đã từng hỏi Viruts: “Nếu bút mực không dùng được ngoài vũ trụ, sao người ta không dùng bút chì. Họ có thể tiết kiệm hàng triệu đô.” Và 4 năm sau, trong cái đêm mưa gió Rancho cứu sống đứa cháu ngoại của Viruts, Viruts đã tặng lại Rancho chiếc bút kèm câu trả lời: “Vì nếu đầu bút chì gãy nó sẽ bay trong môi trường không trọng lượng, bay vào mắt, mũi, các dụng cụ. Cậu sai rồi. Không phải lúc nào cậu cũng đúng.” Từ đầu đến cuối phim, Rancho trong mắt tôi vẫn luôn là một người hoàn – toàn – tốt và hoàn – toàn – đúng. Nhưng ngay cả Rancho cũng có lúc sai. Không phải lúc nào chúng ta cũng đúng. Vì thế đừng bao giờ quá cố chấp trong cuộc sống.

Phim đem đến những bài học sâu sắc về triết lý sống, về ý nghĩa của giáo dục, về tình bạn, tình yêu, tác động mãnh mẽ đến người xem. Bây giờ nhiều học sinh, thậm chí là khi là sinh viên rồi, vẫn hoang mang không biết mình có chọn đúng ngành, đúng nghề, đúng niềm đam mê. Khi chọn trường thi, các nhà giáo dục, các nhà tư vấn, những buổi hội thảo giữa các trường, họ chỉ nói về những lợi ích, nhu cầu xã hội cần cho mỗi ngành nghề, điểm chuẩn, tỉ lệ chọi, ngành hot, ngành không hot… Đâu có ai nói với các em học sinh rằng, đừng quan tâm đến những điều đó, hãy chọn ra ngành em yêu thích nhất và theo đuổi đến cùng. Vậy thì dù bạn có đang “yêu” một nghề và “cưới” một nghề khác; dù bạn có ước mơ của riêng mình hay đang mơ ước mơ của người khác, dù bạn suy nghĩ tích cực hay tiêu cực, thì hãy tin rằng mọi chuyện đều sẽ ổn, theo một cách nào đó. Vì mỗi một ngày mai lại là một ngày mới. Khi trẻ, chẳng ai không mắc sai lầm hay chưa từng làm những chuyện ngu ngốc và điên rồ cả. Chúng ta còn trẻ, và còn nhiều thời gian để trải nghiệm và mắc sai lầm. Và đừng quên, chúng ta luôn có quyền lựa chọn ngày tiếp theo của chúng ta sẽ như thế nào.

-

Tiếp theo là khi ra trường, sẽ có 2 bộ phim thể hiện một phần nào tương lai bạn muốn hướng tới. Up in the air và The pursuit of happiness.

-

The pursuit of happiness - Bộ phim dựa theo một câu chuyện có thật về Chris Gardner, một nhân vật nổi tiếng trong thị trường chứng khoán Mỹ ở thập niên 90. Những năm đầu thập niên 90, Chris Gardner, một nhân viên bán hàng rong (thiết bị y tế) ở San Franicisco đang lâm vào tình trạng hết sức bi đát. Sau một thời gian dài không bán được hàng, nợ nần chồng chất, gia đình anh tan vỡ. Chris Gardner không thể níu kéo vợ ở lại với mình và con trai. Và thậm tệ hơn nữa, anh và con trai bị tống ra khỏi nhà, có lúc phải ngủ qua đêm trong nhà vệ sinh ở ga tàu điện ngầm. Định mệnh xoay chiều vào cái giây phút anh thử vận may của mình với những hộp rubic 6 mặt đã giúp anh tìm được việc làm ở một công ty môi giới chứng khoán. Dù không học đại học, thiếu kiến thức trường lớp, nhưng bằng lòng nhiệt tình và quyết tâm, Chris Gardner giành vị trí cao nhất trong khóa đào tạo của công ty chứng khoán, giúp cuộc đời của anh sang một trang mới.
Bộ phim ko chỉ thành công về mặt kịch bản với nội dung đề cao lòng quyết tâm, tinh thần cầu tiến của con người mà còn thành công về mặt diễn xuất của WS. Cảnh phim xúc động nhất và cũng cho thấy diễn xuất tuyệt vời nhất của WS chính là cảnh hai cha con phải ngủ nhờ trong nhà vệ sinh ở ga tàu điện ngầm. Hình ảnh anh lấy chân chặn cửa để che chắn cho giấc ngủ của đứa con trai trong khi nước mắt cứ rơi ko ngừng có thể làm lay động cả những người khô khan nhất.

Bộ phim đem lại nhiều bài học sâu sắc cho người xem. Trong đó có một câu chuyện vui mà đứa con kể cho cha nó nghe. Chuyện kể về một người đàn ông bị tai nạn trôi dạt trên biển. Ông ta là một người hết sức tin vào Chúa. May thay có một chiếc tàu đã nhìn thấy và chạy đến cứu nhưng ông ta đã từ chối và nói rằng: “Cảm ơn nhưng Chúa sẽ đến cứu tôi”. Một chiếc tàu khác đến và ông ta cũng nói: “Cảm ơn nhưng Chúa sẽ đến cứu tôi”. Cuối cùng, ông ta kiệt sức và chết đuối. Khi lên thiên đàng, gặp Chúa, ông ta liền trách móc: “Tại sao ngài lại ko cứu con” và Chúa trả lời: “Ta đã sai hai con tàu tới cứu con nhưng con lại từ chối”. Đó ko chỉ là một câu chuyện vui mà nó chính là một bài học thực sự, bài học cho những ai chỉ biết đặt niềm tin vào những thứ xa vời ko bao giờ có thể với tới, bài học cho những ai ko biết nắm lấy cơ hội mà để nó tuột khỏi tầm tay. Trong tình yêu, đó còn là bài học cho những ai chỉ mong tìm được một người yêu lý tưởng mà bỏ qua những người khác thật sự thương yêu mình. Nhưng có mấy ai thuộc nằm lòng được bài học này???

Nếu bạn để ý, bạn có thể nhận ra trong tựa gốc của bộ phim, chữ happiness được viết là happyness. Chữ “Y” (đã được cố tình viết thay vì “I”) chính là một hạnh phúc khác mà cha con Gardner mong tìm kiếm. Đó không phải là hạnh phúc của cuộc sống sung túc. Gardner giải thích: “Tôi thích chữ Y bởi nó bắt nguồn từ “WHY” là một câu hỏi thâm thuý. Giáo dục con cái là việc quan trọng, nhưng trong môi trường chúng được giáo dục, mọi người lại không tìm thấy hạnh phúc. Người ta ngày càng gặp nhiều thất bại trong việc giáo dục con em của mình. Xã hội càng phát triển, bọn trẻ càng có nhiều vấn đề để cần được giáo dục và ngày càng nhiều tình huống để giải thích cho bọn trẻ. Chữ Y vượt lên ý nghĩa của “hạnh phúc”, đó là lý do để giáo dục con trẻ nên người. Lý do để mưu cầu một cuộc sống hạnh phúc thật sự”.

Đây ko phải là một bộ phim về anh hùng nhưng nhân vật trong phim xứng đáng là một anh hùng. Phim là lựa chọn không tồi cho bạn nào đang có tâm trạng không tốt, hoặc muốn củng cố ý chí theo đuổi ước mơ nào đó. Nhưng trên hết với mình, tình cảm gia đình vẫn luôn là điều sau cùng bộ phim hướng đến. Bạn hãy xem và để rút ra những bài học cho riêng mình nhé! “Hạnh phúc là ở chính mình”.

-

Up in the air - Bộ phim kể về một người tên là Ryan Bingham, một người thành công, thông minh, thường xuyên sống cuộc đời mình trên không trung. Quanh năm suốt tháng anh bay từ nơi này sang nơi khác, nước này sang nước khác… đi thẳng đến văn phòng làm việc, vô làm xong công việc, quay trở ra sân bay/hoặc chuyến nào trễ quá thì quay trở lại một khách sạn rồi hôm sau lên đường tiếp. Tất cả mọi dịch vụ anh dùng đều là cao cấp nhất, bay ghế hạng nhất cùng các em tiếp viên xinh đẹp quen biết anh (do đã bay quá nhiều), ở những khách sạn sang trọng (trong phim Ryan chỉ dùng mỗi Hilton)… Anh bay nhiều đến mức trở thành khách đặc biệt VIP của các dịch vụ mình sử dụng (check in ở phi trường, khách sạn…). Ngoài công việc chính như vậy Ryan cũng thường đi thuyết trình, nói chuyện về những phương châm sống. Đó là một hình mẫu mà từ trước đến nay tôi luôn phấn đấu để mình trở thành – một doanh nhân giỏi trong lĩnh vực của mình, luôn di chuyển khắp nơi, được xung quanh đánh giá cao…

Ryan có một phương châm sống rất độc lập đến mức biệt lập (về tình cảm – chứ đã là doanh nhân thì không thể không có mối quan hệ được), mọi thứ đền ngăn nắp vào khuôn khổ và đặc biệt là không lệ thuộc vào một mối quan hệ tình cảm nào với phụ nữ. Nhấn mạnh chỗ này, nghĩa là ổng không muốn có một mối quan hệ – chứ không phải ổng không quan hệ  :-D . Ryan có một người tình tên là Alex, cô này cũng là một thương gia mạnh mẽ, đủ thông minh, đủ sắc sảo để trò chuyện được với Ryan, gặp nhau trong những chuyến công tác, những buổi tối ở đại sảnh khách sạn, trò chuyện như tình nhân, về phòng xxx. Rồi hôm sau đường ai nấy đi, không có ai phải áy náy, không ai can thiệp vào cuộc sống, công việc riêng của ai…

Xong rồi đến một giai đoạn, qua một số biến chuyển, con người bất cần tình yêu như Ryan lại bắt đầu thấy là phương châm sống đó không đúng, anh bắt đầu cần tình yêu, sau khi có đủ danh vọng, anh bắt đầu chạy đi tìm người mình yêu. Và khi đó anh gặp phải những thất vọng về tình yêu, những suy nghĩ mà anh dự định chẳng còn cơ hội nữa.
Anh trở lại công việc, mọi việc lại như cũ theo ý anh, công việc lại cuốn anh đi theo guồng. Lại làm việc hết mình và lại cô độc. Trước đây anh có đặt ra cho mình một mục tiêu nhỏ để chinh phục, đó là đạt được mốc 10 triệu dặm bay – trên thế giới chỉ đếm trên đầu ngón tay một vài người di chuyển được khoảng cách này, và họ sẽ có đường điện thoại riêng trực tiếp đến hãng hàng không, tên của họ sẽ được khắc vào đâu đó trên máy bay. Sau mọi chuyện xảy ra, trong lúc ngồi suy tư về tình yêu của mình trên máy bay, thì anh lại bất ngờ đạt được cái mục tiêu của mình. Bỗng anh thấy nó không còn ý nghĩa nữa.

Tôi rút ra 3 giai đoạn của Ryan như vậy. Và vô tình nó trùng với 3 giai đoạn trong suy nghĩ của tôi, xem phim tui thấy bóng dáng mình trong nhân vật Ryan. Một thời gian dài tôi chỉ tập trung làm việc và phấn đấu để trở thành một người như Ryan: thành đạt, độc lập, không cần những mối quan hệ tình cảm. Rồi tới lúc tôi thay đổi suy nghĩ, có thể gọi là trưởng thành hơn, qua cái thời kỳ ngựa non háu đá, sống trên mây. Tôi thấy gia đình quan trọng, tình yêu quan trọng. Tôi yêu, sống trong tình yêu, hạnh phúc với tình yêu, thấy thèm một gia đình, một mái ấm có vợ, có con… Cái đó giống với giai đoạn 2 của anh Ryan bên trên, khi ảnh dẫn cô Alex về quê tổ chức đám cưới cho em gái, dẫn cổ về ngôi trường ngày xưa ảnh học… Sống hạnh phúc chìm đắm trong tình yêu. Rồi tôi cũng gặp trục trặc và chuyển sang giai đoạn 3 giống Ryan, buồn, thất vọng về tình yêu. Quay trở lại với công việc, cày hùng hục. Hiểu hơn là tình yêu ngọt ngào thế nào và cũng làm ta đau thế nào. Và rồi dần dà, một cách tự nhiên tôi thấy mình không cần tình yêu nữa, tôi thấy nó chỉ đem lại nhiều rắc rối. Cũng giống như cái mục tiêu 10 triệu dặm của Ryan, tui cũng có những mục tiêu của mình ngày trước – và giờ tui quay lại để cố gắng theo đuổi nó, nhưng tui cũng sợ rồi mình sẽ giống anh, khi đạt được rồi lại thấy nó vô nghĩa. Vì giờ thì tôi cảm nhận được cái sự chia sẻ nó cũng quan trọng như là cái việc đạt được.

Gần 30 tuổi, cái tuổi chưa đủ “già đời” để có thể nói là hiểu về triết lý của cuộc sống, nhưng cũng chưa phải là quá nhỏ để còn những ước mơ bay bổng xa vời kiểu 20 đầy mơ ước. Quay trở lại Up In The Air, phim kết thúc mở với cảnh một mình Ryan nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ máy bay và thì thầm: “Tối nay hầu hết mọi người sẽ trở về nhà, nơi có những đứa trẻ reo hò cùng chú chó vẫy đuôi. Vợ hiền sẽ hỏi về công việc ngày hôm đó của họ, và tối nay gia đình họ sẽ đầm ấm hạnh phúc. Ngoài kia những ngôi sao đã xuất hiện, Và trong những ánh sáng lấp lánh ấy, có một điểm sáng hơn đôi chút. Đó là ánh sáng nhấp nháy của cánh máy bay mà tôi đang đi…”
Câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt, lại làm tôi cảm nhận được sự cô độc của Ryan, cách nhìn đời của anh cũng quay trở lại đơn giản, khô khan như xưa. Nhưng lần này cũng có lẽ là có chút gì đó thay đổi, giờ anh đã biết ai cũng cần tình yêu, nhưng tình yêu chỉ dành cho một số người, và không phải ai muốn cũng có… Hành trình mới trong đời của Ryan hẳn sẽ không nhẹ tênh và dễ dàng, bởi anh đã tự bỏ vào đó gánh nặng lớn nhất trong đời một con người.

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Nạp lại hứng khởi


Có thể không phải ai cũng muốn sẵn sàng đón nhận những bất ngờ làm thay đổi cả cuộc đời mình, nhưng khi nó xảy đến thì phải chấp nhận và vựợt qua. Nếu sự việc buộc ta thay đổi thì hãy nhân cơ hội này mà bước con đường mới, chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn. Tôi tin ý chí luôn là liều thuốc tốt để con người không phải ngã gục, thay vì đi theo lời mấy ông thầy bói phán số phận mình thì nên tin lời tiên tri trong đầu mình. Sống dựa vao niềm tin cũng là một cách sống có mục tiêu đấy chứ. Bản chất không tệ giờ chỉ cần gặp nhiều chuyện đời thêm nữa thôi.

Nếu đột ngôt không được sống trong cảm giác như ý mình mong muốn, thì hãy mặc kệ nó một thời gian, rồi trở lại và lợi hại hơn xưa. Tôi hy vọng những người xung quanh tôi sẽ chấp nhận quy luật này để cho dù bị vỗ vào mặt bao nhiêu lần cũng sẽ mau đi tiếp và rồi chắc sẽ đi xa hơn. Tự do phát triển thôi.

Nói nào ngay, những chuyện tôi trải qua thời gian gần đây mới thấy rằng cuộc đời ngắn lắm. Lúc này đây tôi thấy mình phải mạnh mẽ hơn gắp nhiều lần, cũng phải có khí chất hơn nữa, và cần kiên nhẫn hơn xưa một chút nữa. Ah còn phải nên sống yêu quý bản thân trước, làm những điều mình thấy thích vì chính mình hơn là để thỏa mãn người khác. Nếu mình truyền được nhiệt huyết này được ai thì đó là duyên. (Cuộc sống cần có bao nhiêu cái duyên trong đời nhỉ?)

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Nhiệt huyết khởi nghiệp

Có lẽ hầu hết những người khởi nghiệp mà tôi gặp đều là những người đầy nhiệt huyết. Họ đều rất đặc biệt và có niềm tin lớn lao về sự thành công của mình. Để khơi gợi và tiếp sức cho tinh thần khởi nghiệp trong giới trẻ, trong tháng 4 năm nay 2015 Forbes Việt Nam sẽ tổ chức các hoạt động dành cho những người trẻ mong muốn thành công với sự kiện hội nghị Under 30 Summit Việt Nam. Đây cũng là lần đầu tiên Forbes Việt Nam giới thiệu danh sách danh sách những gương mặt nổi bật nhất dưới 30 tuổi – 30 Under 30. Trong làn sóng khởi nghiệp công nghệ xuất phát từ Mỹ đang sản sinh ra những công ty hàng đầu thế giới được những người trẻ trong độ tuổi 20 xây dựng, giới trẻ Việt Nam cũng háo hức tham gia vào cuộc chơi với công cụ là kiến thức, hoài bão và Internet. Có thể nói đây là thời của những người trẻ.

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Chuyên mục yêu thích


Đọc tạp chí cho ta rất nhiều điều thú vị và nhiều thông tin hữu ích. Rất nhiều tạp  chí có nội dung hấp dẫn và cũng có nhiều tạp chí có nhiều hình ảnh lôi cuối. Trong đó, chuyên mục yêu thích của mỗi người cũng khác nhau. Từ chuyên mục yêu thích sẽ dẫn đến việc tìm mua những loại tạp chí phù hợp với sở thích.

Có người thì thích xem Fashion & Trends, Grooming. Có người thì muốn học thêm các món ăn mới và nghiên cứu kỹ các thông tin ở mục Health & Nutrition. Có người thì thích xem các tin khuyến mãi. Chuyên mục lôi cuốn tôi nhất đó là On The Road.

Thật ra, gần như mọi người đều thích du lịch. Có người thì chọn kiểu du lịch nghỉ dưỡng.Có người thích đi phượt, khám phá thám hiểm. Mỗi kiểu có cái nét hay và đặc trưng riêng. Riêng cá nhân tôi thì chọn kiểu Du lịch tham quan. Mục tiêu đi du lịch kiểu này vừa phải dành thời gian chuẩn bị và tìm hiểu trước lộ trình, để khi đến nơi sẽ có đủ thời gian tham quan và trải nghiệm các địa điểm nổi tiếng mà mình đã chọn trước đó. Vừa có thể tham gia các môn thể thao đặc trưng ở khu vực đó. Vừa có thể nghỉ ngơi ở những hotel hay resort với giá tốt.

“Du lịch đó đây giúp loại bỏ định kiến, sự cả tin và những suy nghĩ hạn hẹp”. Đó là lý do mà mỗi năm tôi đều dành một ít tiền tiết kiệm đi đến những nơi mình chưa bao giờ đến. Khi ấy một vốn sống mới sẽ bổ sung cho tôi. Khi quay trở về, tôi lại có thêm nhiều năng lượng.

Danh sách địa điểm muốn đi bây giờ đã dài lắm rồi. Hy vọng đến 50 tuổi sẽ đi hết.

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

Không khí Giáng Sinh

Trong các dịp lễ phương Tây tôi thích nhất là lễ Giáng sinh. Trên đường phố ở Sài Gòn nhìn thấy các cửa hàng đã hoàn thành việc trang trí từ giữa tháng 11. Không khí dịp lễ này cũng đến sớm hơn. Cũng nhắc nhở tất cả mọi người nên mua quà Giáng sinh cho bạn bè và người thân sớm hơn.

Đã có ai đặt cây giáng sinh trong nhà vào tháng Mười Một hay không?

Tuy rằng mỗi năm mỗi kiểu trang trí khác nhau, tâm trạng đón Giáng Sinh cũng sẽ thay đổi đáng kể và đặc biệt năm nay Sài Gòn trùng tu nhiều cơ sở hạ tầng nên không khí Giáng Sinh cũng giảm nhiệt đi phần nào. Nhiều trung tâm thành phố và khu mua sắm đã có nhiều mô hình lớn. Mọi người đã có thể đến xem và chụp ảnh lưu niệm. Merry X'Mas!

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Lùi một bước, tiến xa hơn



Sắp tới tôi sẽ tròn 27 tuổi. Tôi có hơn 5 năm làm việc với cái nghề marketer. Vậy là tôi đã đi qua nửa thập kỷ kể từ ngày tốt nghiệp đại học. Hiện tại, 2 tài sản lớn nhất mà tôi có là thời gian và sức khỏe. Và có 1 câu hỏi làm tôi luôn phân vân với 2 câu trả lời: Tôi sẽ làm gì khi đang ở trong độ tuổi 30 ở Sài Gòn? Có lẽ sẽ kết hôn, có một gia đình để chăm sóc và có công việc ổn định. Hay tôi từ bỏ công việc ổn định để chạy theo giấc mơ khởi nghiệp.

Tôi biết một số bạn ở cùng độ tuổi 27 với tôi, họ kiếm được 1.000USD/tháng bằng cách làm việc cho các công ty nổi tiếng. Tài năng, thông mình, được tôn trọng và họ thường rất tham vọng. Bên cạnh đó, có rất nhiều người khởi nghiệp ở độ tuổi này. 


Giả sử: Tôi muốn khởi nghiệp ở độ tuổi 27. Tôi đang kiếm được 1.000 USD/tháng, bắt đầu làm việc từ 22 tuổi và tiền lương tăng 10% mỗi năm. Tôi được thưởng 2 tháng lương hàng năm vì được đánh giá làm việc hiệu quả. Tôi đã lên kế hoạch start-up từ đầu nên bắt đầu tiết kiệm ở tuổi 22. Gia đình và bạn bè không thể hỗ trợ về mặt tài chính và không có quỹ đầu tư nào cho vay hay tài trợ. Vậy là sau 6 năm tôi có khoảng 8.300 USD để bắt đầu start-up. Bây giờ, tôi sẽ thuê 3 nhân viên với mức lương hàng tháng 250USD/người, thì chỉ trong 9 tháng số tiền vốn trên sẽ cạn đi.

Đó là tôi chưa đề cập đến bất cứ điều gì về mô hình kinh doanh, mô hình doanh thu, năng lực cốt lõi, nhu cầu thị trường và sự cạnh tranh khốc liệt của đồi thủ...Chưa kể tôi phải ăn cơm, trả tiền nhà (nếu thuê nhà, dĩ nhiên rồi, chẳng ai start-up mà đi ở chung với bố mẹ cả), chưa kể các sinh hoạt tinh thần khác.

Đây là tôi chỉ bàn về cuộc sống của một start-up điển hình và quen thuộc từ một gốc độ quan trọng: tài chính. Một số start-up ở Việt Nam có những ý tưởng tuyệt vời, nhưng họ thường phải đau đầu vì nguồn tài chính eo hẹp. Nhiều nghiên cứu cho thấy rất nhiều công ty phải đóng cửa sau một thời gian rất ngắn. Với những trường hợp thành công thì không cần bàn cãi, một là họ quá giỏi, hai là họ quá giàu. Nhưng dù sao tôi vẫn sẽ học hỏi những tấm gương thành công này.

Tóm lại, với công thức trên, vốn khởi nghiệp sẽ đến từ làm việc chăm chỉ và được trả lương cao. Vì vậy, theo suy nghĩ thiển cận và hạn hẹp của tôi, nếu muốn khởi nghiệp trong tương lai, phải bắt đầu bằng cách làm việc hiệu quả cho một công ty thực sự tốt, với ông sếp tốt và trả lương xứng đáng. Nếu thiếu một trong các yếu tố này, có thể giấc mơ start-up sẽ phải đến lâu hơn.

Ok, quyết định xong rồi, đi ngủ thôi. Mai làm những điều cần làm, theo cách khôn ngoan nhất. Dẫu có không như mình mong muốn thì cũng đã làm những gì cần làm rồi, sẽ không có gì phải trăn trở nữa. Chúc Dean thành công làm được hero! 

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Năng lượng tích cực


Mỗi một ngày trôi qua mang một giá trị nhất định, ít nhiều tạo cho bề dày kinh nghiệm sống  mỗi người tăng lên. Nhưng cuộc đời không chỉ có mỗi bản thân mình, sao không chọn cách sống tích cực để san sẻ cho những người xung quanh hưởng ké nhỉ?!

Tôi tin là những người tiêu cực sẽ luôn gặp những chuyện rắc rối, cứ ai thích thị phi thì sẽ gặp toàn chuyện thị phi dính tới bản thân, thích nhận xét đánh giá mặt xấu của người khác thì sẽ gặp kẻ xấu chống lại mình, nhìn thấy đâu đâu cũng toàn chuyện xui xẻo thì sẽ liên tiếp gặp phải. Đó là do chính họ đã tự tạo nên cái vòng lẩn quẩn nếu không tự thoát ra thì sẽ lại càng sản sinh năng lượng đáng sợ này.

Ngược lại, một người lúc nào cũng cười nói tươi vui, lúc nào cũng đầy sức sống, xem nhẹ mọi việc, bình thản trước mọi tình huống thì trong người họ đã có sẵn một người năng lượng tích cực. Tôi chọn tiếp xúc và giao tiếp càng nhiều với những người cho tôi cảm giác đang hưởng ké nguồn năng lượng tích cực từ phía họ. Nó lan tỏa và giúp cho tôi thêm lạc quan và nhìn mọi sự việc minh mẫn sáng suốt hơn.

Mỗi ngày tôi có thể phải đối diện với  hàng loạt những rắc rối, làm việc với team, giải quyết những chuyện không lường trước, áp lực công việc, áp lực  thời gian nhu cầu được làm những việc theo sở thích riêng, rồi còn phải quan tâm tới những người thân yêu, chăm sóc bản thân...Kêu ca thì ích gì nhỉ, những người xung quanh biết đâu họ cũng có những chuyện tương tự phải đối diện. 


Học yêu và chấp nhận mọi sự việc xảy đến, hài lòng với mỗi ngày là điều tôi đang cố gắng mọi lúc. Vì vậy tôi luôn cố gắng thể hiện vui tươi mỗi ngày và nói những điều lạc quan nhất, cũng mong mình sẽ sản sinh ra năng lượng tích cực để không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh.  Mong rằng những suy nghĩ tích cực của tôi sẽ tạo cảm hứng cho những ai đang hoảng sợ với những suy nghĩ tiêu cực sẽ tự thoát ra để có một cuộc sống vui vẻ hơn. 

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Dũng khí


Gần đây một nữ chiến binh người Kurd - tên là Arin Mirkin đã đánh bom tự sát tại thị trấn gần biên giới Syria - Thổ Nhĩ Kỳ để tiêu diệt các phần tử khủng bố thuộc tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng. Đây cũng là trường hợp đánh bom tự sát đầu tiên. Vụ đánh bom xảy ra trong khi phiến quân IS tiếp tục tấn công thị trấn Kobane, bất chấp những đợt không kích do Mỹ triển khai và sự đáp trả từ phía người Kurd. Những người ngược kẻ tham chiến như vậy đều cũng không thể tha thứ.

Ngay sau đó, một nữ chiến binh người Kurd khác ở Syria tự sát bằng viên đạn cuối cùng của mình để tránh rơi vào tay các phiến quân của IS, trong cuộc giao chiến quyết liệt ở một thị trấn chiến lược của Syria. Không khí rất thương cảm.


Thông tin về sự hy sinh của các cô nhanh chóng làm rung động mạng xã hội. Những phụ nữ này đã vào sinh ra tử mỗi ngày trong cuộc chiến này gần ba năm qua. Họ vẫn cam kết một lòng với YPJ  và nhiệm vụ bảo vệ dân chúng dù họ không có nghĩa vụ phải làm như vậy. Hiện tại, YPJ không nhận được bất kỳ hỗ trợ nào từ phương Tây. Tiền để duy trì hoạt động và các phương tiện khác đa phần do dân cư trong vùng đóng góp. Họ thật sự không biết sợ hãi là gì. Các cô rất có dũng khí, đáng để người khác gọi là những anh hùng. Nhìn thấy cảnh tượng đó trên báo chí thật sự khiến người ta cảm thấy đau lòng, mà cũng rất ngưỡng mộ. Thật sự không thể hiểu tại sao có người lại làm được những điều như vậy.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Nghỉ ngơi thông minh


Trong công việc, rất nhiều người đổi “sự thoải mái về tinh thần” và “đam mê thật” để lấy mức lương cao, sự ổn định, cái danh tiếng của công ty, sự ghanh tị của bạn bè… Nhưng có khi họ sẽ mãi dậm chân tại chỗ. Trong khi với một mức lương đủ để tồn tại ở thành phố này, “sự thoải mái tinh thần” và “sống thật với đam mê” sẽ giúp họ bay cao trong tương lai?!

Rất nhiều người trong chúng ta thường cảm thấy cần phải trông giống như là đang làm việc chăm chỉ, tỏ ra bận rộn và đăm chiêu suy nghĩ, dẫn tới việc ngồi hàng giờ ở bên bàn phím. Rồi cảm thấy công việc chồng chất, không biết làm làm cách nào để cân bằng giữa công việc và cuộc sống.

Vấn đề quan trọng không phải một tuần làm bao nhiêu giờ, mà là cách cảm nhận về nó. Làm sao tận dụng thời gian để làm việc một cách hiệu quả mới là quan trọng.


Nghiên cứu gần đây của Draugiem Group - công ty mạng xã hội, chỉ ra rằng các nhân viên xuất sắc và năng suất làm việc cao nhất không làm việc đủ 8 tiếng mộ ngày. Họ nghỉ ngơi thường xuyên. Cụ thể, họ sẽ nghỉ ngơi 17 phút cho mỗi 52 phút làm việc.

Thực sự không cần nghiên cứu và điều tra cũng biết, việc nghỉ ngơi thường xuyên rất tốt cho năng suất, sự tập trung và sự sáng tạo. Ngay cả nghiên cứu của đại học Toronto cũng lập luận rằng não của chúng ta có một năng lượng hạn chế. Một khi mà nguồn năng lượng cạn kiệt, chúng ta trở nên kém hiệu quả hơn. 
Thật ra có rất nhiều cách vận dụng như đi dạo, trò chuyện với đồng nghiệp (không phải là về công việc), hoặc thư giãn đọc một tin tức trong khoảng nghỉ 17 phút. 

Ngoài ra, có thể trước khi đi ngủ hoặc vừa bước vào văn phòng buổi sáng dành 1 phút liệt kê 3 nhiệm vụ chủ yếu tập trung và lập 1 danh sách riêng biệt các công việc đột ngột xuất hiện. Đặc biệt, khi nhận được những dự án mới và nhiệm vụ mới, thay vì lao vào làm đầu tắt mặt tối, có thể suy nghĩ đâu là trọng tâm của dự án và nhiệm vụ này sẽ mang lại giá trị gì cho bản thân? Điều này sẽ tiết kiếm rất nhiều sức lực và thời gian. Chỉ như vậy mới có thể tận hưởng cuộc sống cá nhân của mình.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Ý kiến ý cò


Thật ra, mình rất quan trọng việc giữ danh dự cho nhau. Đôi khi sự công bằng và rõ ràng quá cũng mang lại những khó khăn cho mình vì thực tế cuộc sống luôn có nhiều điều bất ngờ. Cũng bởi vì lúc nào một vấn đề cũng có hai luồng ý kiến khác nhau và không hẳn là những ý kiến ấy trái ngược nhau, chỉ là những ý kiến ấy được đúc kết từ những kinh nghiệm thực tế khác nhau của mỗi người khác nhau mà thôi.

Cuộc sống thì muôn màu muôn vẻ. Cuộc sống như khối lập phương và anh phải nhìn nhận nó từ nhiều góc độ. Suy nghĩ sẽ điều khiển lời nói và hành động, lời nói và hành động quyết định tương lai cuộc đời. Chỉ suy nghĩ lệch lạc thôi thì cuộc đời đã rẽ một hướng khác rồi.

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Lựa chọn tin tức


Ngày nay mọi người có xu hướng  thông qua các trang xã hội cá thân để cập nhật thông tin. Đặc biệt là Facebook. Từ đây, có thể đọc tin tức của bạn bè và thế giới một cách nhanh chóng và liên tục. Tuy nhiên những tin tức không hữu dụng vẫn thường xuất hiện và các bạn trẻ thường có xu hướng bình luận và chia sẻ những thông tin như vậy nhiều hơn.


Nhiều bạn trẻ không thể nắm được những vấn đề thời sự diễn ra hàng ngày. Họ không cập nhật, ít đọc những tin tức có giá trị. Tôi nhận ra, càng lớn lên một trong những dấu hiệu chứng tỏ trưởng thành là trưởng thành về mặt kiến thức xã hội. Và ở kỷ nguyên của internet và bùng nổ thông tin, chúng ta phải tận dụng tất cả những gì xung quanh chúng ta để mang lại những thông tin giá trị cho sự phát triển bản thân.

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Quốc gia beer



Mỗi khi nhìn thấy cuộc thi uống beer hoặc những cuộc nhậu của giới trẻ. Tôi thật sự lo lắng cho sự an nguy của những người này. Bởi khi uống vào, mắt mũi tèm nhèm rồi, còn tỉnh táo đâu để làm việc nữa. 

Đặc biệt, việc uống beer ngay trong giờ hành chính ở Việt Nam là rất phổ biến và ảnh hưởng không nhỏ đến hiệu quả công việc, thậm chí không làm được gì, nhất là uống vào giờ ăn trưa. Nhìn vĩ mô hơn, việc tiêu thụ beer quá lớn sẽ phá hủy lợi ích kinh tế khi nó trở thành tệ nạn xã hội. Đây thật sự là 1 việc rất nguy hiểm như bài báo "Uống bia nhất bảng, làm việc chót bảng" đăng trên báo Thanh Niên.


Dĩ nhiên cuộc sống không thể thiếu beer. Nhìn ở một góc độ khác, một số người Việt uống beer nhiều vì đôi khi, cảm giác say đối với họ là thời điểm duy nhất để họ được nói thật những suy nghĩ của mình, được là chính mình, được bộc bạch những điều với những đối tác tâm giao mà bình thường khó mà nói được. Với tôi, uống beer trên vỉa hè lúc ban đêm là điều thú vị và các câu chuyện với mọi người là cách mình học về cuộc sống. Có những điều chỉ có thể nói được trên bàn nhậu, lúc ngà ngà say say, anh em ta với nhau. Chẳng phải bao biện gì. Quan trọng là nói ra hết được mới hay tấm lòng.

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Chơi Golf - Hiểu rõ năng lực bản thân


Mặc dù không có nhiều cơ hội chơi môn thể thao thượng lưu này, nhưng tôi cũng có dành 1 chút thời gian tìm hiểu: "Điểm mà golf hấp dẫn chính là cảm giác thắng được hướng gió và địa hình, ngoài ra lại có thể nâng cao tinh thần thi đấu. Phương pháp đánh golf chính là trước hết phải hiểu rõ thể lực của bản thân, như thế mới có thể chọn được gậy đánh golf tốt.”

Thật ra chơi golf cũng giống như cách hành xử của con người, hiểu rõ năng lực của bản thân thì sẽ không cần do dự khi gặp phải bất cứ điều gì. Trong công việc cũng vậy, thứ nhất là phải xem năng lực của bản thân đến đâu, thứ hai là phải chắc chắn rằng mình có thể phát huy công việc đó một cách tốt nhất.

Nói thật, không ai có thể thật sự hiểu rõ hết bản thân mình,bởi vì con người là sinh vật không ngừng thay đổi, bất cứ sự việc nhỏ hay lớn nào cũng có thể ảnh hưởng đến cách nhìn của một người. 

Do đó , đừng giới hạn bản thân vào bất cứ điều gì hết. Tôi học ngành Quản lý công nghiệp - ĐH Bách Khoa, tốt nghiệp cao học International Business nhưng giờ đây là làm nghề marketer, theo đõi công việc trong lĩnh vực bán lẻ nội thất. Đó là chuyện rất bình thường. Hôm nay các bạn học ngành này, nhưng sau này có thể các bạn làm những công việc mà mình chưa bao giờ nghĩ đến. Hoặc cũng có thể bây giờ các bạn đang khao khát cháy bỏng muốn trở thành một ai đó, làm một lĩnh vực cụ thể nào đó. Nhưng giấc mơ của bạn có thể thay đổi hoàn toàn khi bạn tốt nghiệp, hoặc sau khi đi làm một vài năm, hoặc thậm chí đến khi gần nghỉ hưu. Cuộc sống luôn là thế. Hãy mở lòng, giữ một thái độ cởi mở để tiếp nhận bất kỳ một cơ hội nào đến với mình. Và nếu được, hãy chú ý đến những sở thích, thú vui lúc còn trẻ, biết đâu sau này bạn sẽ gắn bó với nó như một cái nghề. Chúng ta còn trẻ, xin đừng giới hạn mình vào bất cứ điều gì hết. Cứ mạnh dạn thử nghiệm và tiếp nhận các cơ hội mới.

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Suy nghĩ tiêu cực không phải là 1 điều xấu


Nếu như thật sự cảm thấy bi quan, việc gì cũng suy nghĩ theo hướng tiêu cực, cũng không phải là một điều xấu. Bởi vì bạn đã chuẩn bị tốt tâm lí rồi, nghĩ đến điều xấu nhất có thể xảy ra, điều chỉnh tâm trạng để đón tiếp sự thật của câu chuyện. Nếu kết quả xấu thì dễ dàng chấp nhận hơn, nếu như là tốt thì có một bất ngờ lớn.

Giống như một ngày nào đó bạn không cẩn thận làm rơi ví tiền, với một người lạc quan thì sẽ nghĩ mất rồi cũng đành chịu, cái cũ không đi cái mới sao tới với mình, làm lại thủ tục là xong. Nếu như là người bi quan thì sẽ liên tục nghĩ rằng: chết rồi! tự dưng khi không mất nhiều tiền như vậy, lại phải mất thời gian làm lại thủ tục để được cấp lại giấy tờ, chứng minh thư, thẻ tín dụng nếu như bị người ta lấy được thì..., nhưng đến cuối cùng bạn cũng phải chấp nhận.

Kết quả đã là như vậy thì sẽ không vì thái độ tích cực hay tiêu cực mà thay đổi, lạc quan hay bi quan cũng không quan trọng nữa, sao phải khổ sở phân biệt rõ ràng quá!

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Sau ánh hào quang

Các bạn đam mê điện ảnh chắc đều biết, bộ phim "Life of Pi" do ông Lý An người Mỹ gốc Hoa làm đạo diễn đã đoạt bốn giải lớn, đó là Đạo diễn xuất sắc nhất, Quay phim xuất sắc nhất, Hiệu quả xem xuất sắc nhất,...

Nhưng đằng sau ánh hào quang đó có một câu chuyện rất cảm động. Ngày trước khi ông đã gần ba mươi tuổi nhưng cuộc sống vẫn không thể tự lập. Nếu không có sự động viên kịp thời nhất từ vợ ông, thì có lẽ ông ta đã từ bỏ giấc mơ điện ảnh rồi.

Vợ ông nói chỉ cần ông tin rằng tất cả mọi người đều có thế mạnh riêng của mình thì đã đủ rồi. Thế là đạo diễn Lý An một lòng cố gắng làm việc. Cuối cùng đã đạt được thành công.

Nghe được câu chuyện có thật như vậy, thực sự tôi rất xúc động. Tôi không coi hôn nhân chỉ là một danh xưng nữa. Có nhiều ý nghĩa hơn trong đó. Khái niệm "hạnh phúc" đã được mọi người đặt quá cao. 

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Từ bỏ thói quen là việc cần phải rèn luyện


Không sắc màu và lặng lẽ trôi qua là đặc điểm luôn được tìm thấy ở thời gian. Cuộc sống có lẽ sẽ thú vị hơn khi chúng ta thay đổi những thói quen hàng ngày và nhìn nó dưới 1 lăng kính khác. 

Gần đây một số thói quen của tôi cũng đã thay đổi. Điển hình là chế độ ăn. Trước đây chỉ thích ăn những thứ mình thích, thì nay chú ý nhiều hơn tới các thức ăn chứa ít carbs, ít cholesterol, nhiều protein, nhiều probiotics. Trước đây nếu không muốn nấu, tôi sẽ hài lòng với 1 tô mì ăn liền. Nhưng gần đây chế độ ăn uống cũng phải điều chỉnh lại để phù hợp với chế độ tập luyện. Chuyện bỏ thuốc lá cũng là một nỗ lực không ngừng. Mục đích là đạt được 6 packs trong 6 tháng. Liệu có khả thi? Dù sao cũng phải thử mới được. Phải giữ gìn sức khỏe tốt để lấy sức anh hùng chà đạp các kẻ tiểu nhân.

Cuộc sống cũng giống như một chuyến du lịch, nếu không biết tìm tòi khám phá thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều hay và thú vị trong cuộc sống. Trong khoảng thời gian có hạn, chỉ có phát hiện được càng nhiều điều lí thú mới có thể bước đi xa hơn. Chúng ta cần nhiều thứ mới mẻ hơn để làm giàu vốn sống của mình, phát hiện ra những khoảnh khắc nhỏ nhưng tuyệt diệu trong cuộc sống. Tương lai là cái mà mình không biết trước, thời gian thì đang lặng lẽ trôi qua, hãy sử dụng những phút giây bạn đang sở hữu một cách ý nghĩa nhất.

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Trào lưu vận động


Trong những năm gần đây, nhiều nhãn hiệu thể thao, các đại sứ quán và các công ty truyền thông đã quảng bá tích cực cho marathon. 
Trong một lúc thu hút rất nhiều người tham gia. Trên thực tế, dùng bất kỳ phương pháp nào để khiến nhiều người vận động hơn thì vẫn luôn là chuyện tốt. Nhưng quan trọng nhất là không nên chỉ xem việc vận động như là một trào lưu, mà phải dùng tâm cố gắng duy trì.


Rèn luyện và duy trì một cơ thể khoẻ khoắn sẽ giúp phát triển sự tự tin và nâng cao nguồn năng lượng. Bản thân tôi có thể làm việc trong 12 giờ liền mỗi ngày và vẫn duy trì nguồn năng lượng cho đến cuối ngày. Tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, hạnh phúc hơn và khoẻ khoắn hơn nhờ vậy tôi có thể thể hiện được mình tốt nhất trong công việc. 

Gần đây môn tập luyện yêu thích của tôi là đạp xe RPM bởi nó rất tốt cho việc luyện tập tim mạch. Mọi người sẽ có những phút giây thật căng thẳng khi cố gắng hết mình vượt qua những chặng đường với các địa hình đầy cam go. Nhưng những nụ cười rạng rỡ cũng xuất hiện trên gương mặt khi cán đến đích cuộc đua với cơ thể săn chắc, mướt mồ hôi và khám phá ra khả năng sức mạnh của chính bản thân.

Do đó, việc luyện tập thể thao cũng đồng nghĩa với việc luyện tập ý chí kiên trì. Không biết mọi người thường ngày chọn môn thể thao nào để vận động nhỉ?

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Điều kiện chọn 1 nửa còn lại


Nói thật, tôi cũng không có điều kiện gì đối với bà xã tương lai, bởi vì nhiều lúc cô gái mà tôi thích trong suy nghĩ so với người mà tôi yêu bên ngoài khác nhau hoàn toàn, thậm chí thường là mẫu người mà tôi đinh ninh là sẽ không bao giờ thích, đến cuối cùng lại yêu đến điên cuồng, không có cách nào thoát ra.

Trong mắt của nhiều người, tôi có thể là một kẻ đào hoa, rất khó làm cho đối phương có cảm giác an toàn, nguyên nhân có thể là những tin đồn luôn vây quanh tôi. Cho nên những cô gái muốn yêu nhau ổn định, lâu dài thấy tôi sẽ chạy ngay. Còn những cô gái mang theo tâm trạng đùa giỡn với tình cảm thì lại đến lượt tôi không dám theo đuổi. Thế nên việc tìm kiếm đối tượng tri kỷ đối với người như tôi là một việc rất khó khăn.

Những người phụ nữ tốt cũng mong muốn có được người chồng tốt, biết chăm sóc gia đình và vì gia đình. Đàn ông cũng vậy. Và tôi cũng không khác gì hơn.

Nói ra có thể không ai tin rằng tôi và bố mẹ đã sống chung hơn hai mươi mấy năm rồi và tôi không thể nào rời khỏi cái gia đình này, một mình dọn ra ngoài sống được. Tôi hay đi công tác nên mỗi khi gọi điện thoại về nhà, nghe được tiếng mẹ nói: "Con trai ơi! sao rồi?" trong chiếc điện thoại đó lại phát ra những âm thanh rất náo nhiệt, rất vui vẻ và rất quen thuộc của bố: "Tối nay ăn món gì, trái cây đã rửa chưa..." khiến cho tôi cảm thấy gia đình là ấm áp nhất, rất rất muốn nhanh chóng bay về nhà cùng họ ăn cơm. Lúc đó tôi mới biết được sự quan trọng của gia đình trong trái tim.

Tôi biết rằng cả cuộc đời quan trọng nhất không phải là tiền bạc, không phải là sự nghiệp mà là gia đình. Do vậy, chỉ cần người ấy yêu thương gia đình tôi và nấu nhiều món ngon cho mình ăn thôi. Vì tôi là người đàn ông của gia đình và hơi kén ăn.

Nếu như có thể tìm được một nửa giỏi giang lại có thể vì chồng hi sinh tất cả như vậy, tôi khẳng định rằng mình sẽ rất tôn trọng lời hứa trong hôn nhân.

Nhưng thật hiếm khi ta có thể gặp, yêu và cưới được người phù hợp với mình dù người ấy có là người bên ta đến sau cùng. Thôi đành chờ tình đến rồi yêu vậy. Chuyện tình cảm khó nói.

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

Có thân hình đẹp, làm chủ được tương lai!



Một nghiên cứ mới đây của các nhà khoa học Mỹ đã chỉ ra rằng, nếu bạn may mắn sở hữu khuôn mặt đẹp, ngoại hình ưa nhìn - đó có thể là nguồn lợi thế suốt đời(Các nhà xã hội học Rachel Gordon thuộc ĐH Illinois tại Chicago và Robert Crosnoe ở ĐH Texas, Austin đã tiến hành quan sát và đưa ra báo cáo). Ngoại hình tốt cùng với khả năng ăn mặc phù hợp với công việc sẽ cho bạn 1 khởi đầu tốt ở rất nhiều công việc.

Nhưng, phần lớn các bạn trai đang quá chú trọng đến những vấn đề quan trọng khác của một nam nhân (tài chính, sự nghiệp, tính tình, ý chí...) mà quên đi hay chính xác hơn là lơ đi nhiệm vụ quan trọng này.

Một cơ thể đẹp luôn có một sức hút rất lớn đối với mọi giới. Câu nói “nhất dáng nhì da” chưa bao giờ là sai cả, cho dù là với nam hay nữ hay giới gì đi chăng nữa. Rõ ràng ai cũng thích một cơ thể khỏe mạnh, một thân hình cân đối, gọn gàng và rắn chắc. Để mặc đồ cho đẹp này, để được người khác ngắm nhìn, để trông nam tính này… Tất cả mọi lý do, suy cho cùng, đều là để gây ấn tượng với người khác.

Tôi nhận thấy, đa phần những người có cơ thể đẹp, là những người rất quyết tâm. Họ đặt mục tiêu và cố gắng duy trì. Họ tuân theo chế độ ăn uống và tự biết tiết chế những thói quen có hại. Phải là người bản lĩnh mới có thể làm được điều đó.

Một người quan tâm tới cơ thể mình, là một người không sống bừa bãi, có thể có một lối sống lành mạnh và nhất định là một người trách nhiệm. Khi anh ta có trách nhiệm với chính cơ thể mình, anh ta sẽ có xu hướng là người có trách nhiệm trong cuộc sống và trong những việc khác nữa.

Nếu như anh tự hào về việc đi cạnh một cô nàng có thân hình đẹp như thế nào, thì những cô nàng cũng sẽ tự hào khi đi bên cạnh anh như vậy, nếu như anh có một thân hình mà cô ấy thích. Những thứ cùng hướng thường hút lấy nhau. Nên hãy sắm cho mình một cơ thể rắn chắc khỏe mạnh đi, anh cũng sẽ có nhiều cơ hội được yêu và cưới những cô nàng hấp dẫn như các anh mong muốn. Nếu các anh có đủ bản lĩnh và quyết tâm? 

Sức khỏe chính là tiền đề của mọi thứ. Các chàng trai phải duy trì và bảo vệ nó như bảo vệ tương lai của chính mình vậy đó.

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Nguồn gốc của hạnh phúc

Mới xem cuộc nghiên cứu về nguồn gốc hạnh phúc của đàn ông nước Anh. Đa số cho rằng trở thành bố, kết hôn, nhìn thấy đội bóng yêu thích của họ liên tiếp giành chiến thắng cũng là những thời khắc hạnh phúc nhất. Ngoài ra việc mua nhà mới, mua xe mới, tốt nghiệp cũng là những điều rất hạnh phúc.

Định nghĩa hạnh phúc của mỗi người đều khác nhau. Một số theo đuổi đời sống tinh thần phong phú. Cũng có người chỉ cần đời sống vật chất. Có người thưởng thức thức ăn. Có người thì lại chỉ cần no bụng là đã rất mãn nguyện rồi. Vậy nguồn gốc hạnh phúc của mình là gì? Mình lúc nào cũng tin những tháng ngày được nuôi dưỡng bằng cô đơn sẽ cho con người ta hiểu hơn giá trị của hai từ hạnh phúc. Chỉ cần có đáp án cho bản thân là được rồi.